
Vậy là tháng tư lại sắp về. Mình đã từng nói gì với Bờm trước khi quay trở lại sg sau kì nghỉ tết vừa rồi nhỉ “Tau có cảm giác tháng 4 rồi sẽ đến nhanh thôi…”. Tháng 4 này ở HN hẳn hoa Kèn rực rỡ khắp phố, những bó kèn lại thong dong sau những chuyến xe thồ hoặc những gánh hàng hoa tỏa khắp trời HN. Ba năm về trước, khi ngày ngày đạp xe qua con đường Láng để vòng sang phòng trọ của bạn ở Trần Duy Hưng, mở cửa ra và biết trong phòng luôn hiển hiện những bông kèn trắng muốt được cắm cẩn thận trong ly gốm cũ, ngồi vào bàn học và mỉm cười với những điều nhè nhẹ như thế, hẳn chẳng bao giờ mình nghĩ, có ngày sẽ vào một nơi xa xôi như thế này. Cái nơi chẳng bao giờ có mùa đông, cũng chẳng có kèn của tháng 4. Đường xá rộng rãi và tp lại quá xa, quận này cách quận khác vài chục cây số, chẳng bao giờ thấy được những gánh hàng hoa thong dong sau mỗi chiều đạp xe về. Khi mới vào, mình cũng tìm mua một lọ gốm rất đẹp, thích hợp để cắm những bông hoa cúc đất còn tỏa mùi ngai ngái (có lẽ sẽ gợi về một không khí Mùa thu vĩnh viễn). Chỉ tiếc rằng chưa bao giờ thấy hình ảnh đẹp đẽ ấy trên bàn học của mình. HN không hẳn là vui, ko hẳn là có những kỷ niệm rực rỡ, không có những mối quan hệ đậm sâu, nhiều thứ mờ nhòa đi sau nửa năm bè bạn bon chen ở xứ người, gió và bụi nơi ấy làm người ta chỉ còn bó hẹp trong mối quan tâm hạnh phúc mới của mình. Nhưng có lẽ bây giờ, 3 năm hay nhiều năm sau nữa, mình sẽ vẫn nhớ về HN với những khoảnh khắc rất riêng và rất riêng như thế.
Hôm nay vào blog của em, đọc entry mới của em. Em nói về tuổi 20. Về những điều đẹp đẽ sẽ tìm thấy trong đời. Em nói về mẹ, về những khó khăn của ngày em 20 . Hy vọng tinh sạch, đầy sức lôi cuốn người ta đi về phía tương lai tốt lành. Những điều em đang làm, những dự định sáng rõ, về tình yêu giản dị, ngọt lành… Tôi biết, tự trong thâm tâm tôi biết tôi vẫn đang dõi theo em theo cách của tôi. Tôi cũng biết với chuỗi toan tính thô bao của tôi nơi này, chẳng bao giờ tôi còn có thể được như em, còn có thể thấy lại hình ảnh tôi của một ngày xưa trong những câu viết trong veo của em nữa…
Tháng 4 nơi này chẳng có hoa kèn, chẳng có những chiều tắt nắng đi về qua ngõ nhỏ ở xóm Sở với những con đường gồ ghề. Để đạp xe qua những tán cây rộng, nghe tiếng chợ búa, tiếng nước chảy,tiếng trẻ con la hét, tiếng bếp núc, tiếng của những tập phim Hàn Quốc.. để về đến phòng, có thể leo lên căn gác thượng của căn nhà trọ tựa chung cư nhỏ, nghe gió thổi và những âm thanh của HN đêm…
Chỉ là đang nhớ và hoài niệm một vài thứ của một ngày chưa xưa nhưng đã xa lắm rồi…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét