....

....

Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Entry for 10 July 2010



Hôm nay, như mọi ngày, vẫn để nick yahoo avail for everyone [but my heart gets colder], đầu thì luôn luôn động đậy để nghĩ ra một cái status tươi sáng. Ấy là khi ta có nhu cầu khỏa lấp hết bóng tối đang vây quanh.

Bỗng dưng thấy nhàn nhạt với cuộc sống. Thèm có một ai đó để nhớ, nhớ một cách trọn vẹn và tin tưởng. Nhớ bằng một chiều dài chẳng thể đo được bằng không gian, nhớ dịu dàng và rộn ràng. Thế nhưng cuộc sống này chỉ toàn những thứ nhàn nhạt mà thôi. Ta nhạy cảm với những thứ không thuộc về mình. Ta cũng hững hờ quá với nó.

Nhàn nhạt vì lâu rồi chẳng nghe những tình khúc Phú Quang; Guitar không lời cứ tản mác đâu đâu rồi bị lãng quên giữa vụn vặt. Thèm những dòng chữ tao nhã của ngày xưa. Thèm hóa giải những suy nghĩ thành ngôn ngữ khi đọc lại quyển sách của trò. À không, có lẽ ta thèm được nói hơn. Nói một cách rộn ràng.

Mọi người cũng nhàn nhạt. Chẳng mấy khi kiếm được chút gì hay để đọc, chẳng mấy khi nghe được câu gì hay để nhớ. Thèm một chiều cuối tuần, lang thang dọc bờ hồ để tìm kiếm một cảm giác gần tương tự như tình yêu, lượn lờ hàng sách phố cũ, nhâm nhi ly cafe và tận hưởng yên bình những dịu mát trong lành Hà Nội.

Có lẽ đó mới chính là mình.

—-

Lang thang blog plus và đọc được bài này. Cảm nhận được đâu đó chút đồng cảm trong mình nên paste lại vào đây (…).

Mình không nghe Phú Quang. Ít lắm. Từng sống ở hn nhưng không yêu hn (mặc dù vẫn đọc rất nhiều bài viết và thường xuyên nghe nhạc về hn). Sách văn học thì lâu lắm rồi không mua cuốn gì mới. Nếu có thì toàn là những triết lí, những câu chuyện về đời sống đô thị lập trình và máy móc . Đọc vào chỉ thấy rời rạc và vô cảm hơn. Cảm xúc yêu đương lâu lắm cũng nhạt đi. Có lẽ từ sau mùa tết đó, một chút cảm xúc đến với anh khi mỗi tối skype hát hò và kể lể đủ thứ về cs xung quanh cho anh nghe. “Chỉ có điều bây giờ tình nhạt duyên phai…”, chút cx ít vội đến rồi vội đi. Hoặc người không đồng cảm đc với ta, hoặc ta chưa hiểu đc tính cách của người. Giờ thì cảm thấy đóng băng. Này Th ơi, “tiếc nuối làm chi, yêu đương và dĩ vãng…”

Viết một chút cho buổi tối mùa hè mát mẻ. Khi vừa lên Sky bar uống một li sữa chua đánh đá cafe. Mình đã và bây h vẫn đang yêu những buổi tối mùa hè như thế này, khi có nhạc, có những ly cafe sóng sánh nâu, có những chàng trai cắt tóc ngắn, những cô gái mặc áo hở vai cười nói rạo rực bên thành phố đêm…

h thì đang nghe “Tóc gió thôi bay” của Hà Trần. Mai lên thư viện, rồi ta sẽ lại đi qua những con đường nhiều cây ngày xưa ấy dẫu có nhiều thứ không còn ở lại trong ta. Trích dẫn lại chút ít dòng nhật kí vừa viết hôm trước về những ngày đầu hè rực rỡ để nhắc ngày mai ta cần phải vui hơn.

“….Nhưng mà mùa hè vẫn luôn kết đọng những giá trị tuyệt vời của nó. Em lại về nhà, nằm phòng máy lạnh, uống nước mát và ăn trái cây ướp lạnh thả phanh. Lại đi siêu thị với mẹ và lôi về một đống đồ ăn thức uống ưa thích của em. Lên tầng 15 của tòa nhà ks BMC uống nước cam và xem bóng đá với bố. Lại ngồi tỉ mẩn đọc sách nấu ăn và chế biến một đống món là lạ cho cả nhà cùng thưởng thức. Lại xào nấu đủ món hoặc cũ hoặc mới học đc từ sg xa xôi. Những mùa hè rực rỡ bên cha bên mẹ dấu yêu…”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét