....

....

Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Entry for 24 may 2011

Mẹ lại mới gọi điện vào, bảo ở nhà nắng nóng lắm. HT mất điện 1 tuần 3 lần, nhà mình mua máy phát điện vê rồi. Chị ở Bình Dương cũng gọi điện hỏi sao lâu ko xuống chị chơi. “Choa ở đây gin phát điên rồi, 2 ngày rượi mất điện 1 lần” (chắc rủ mình về điên cùng). Định nói là em cũng trọ ở đất BD mà, tuần mất điện đủ 3 lần. Nước chỉ có về đêm mới chảy. Thứ 4 trong tuần vừa lập xong đề cương 2 môn “Bảo Tàng” và “Nhân học y tế”, nhắn tin cho tất cả các thành viên trong nhóm, xong xuôi 5h sáng chuẩn bị đi ngủ thì mất điện. Chủ nhật tuần này, tổng hợp và gần như hoàn thành bài tiểu luận, 6h sáng đi tắm và đi ngủ (lại) mất điện. Nói chung cs có những điểm nhấn rất thú vị. lol.

Vừa vào đọc blog của Trang cún, đọc xong thì cũng ngồi nghĩ tản mạn 1 vài thứ. Ví như, có những thứ khi người ta có và mất đi, người ta nuối tiếc nghĩ rằng, nếu bây giờ được bắt đầu lại một điều gì đó mới mẻ, ta sẽ bắt đầu theo cách khác, đẹp đẽ hơn những gì đã qua. Tuy nhiên, thực tế cho thấy rằng, khi có 1 điểm mới để bắt đầu, người ta sẽ vẫn dẫm vào những sai lầm mặc định trong quá khứ thôi. Nói theo cách không bóng gió xa xôi, thì là em từng yêu và bị người ta hết yêu, em chua xót nghĩ nếu có tình yêu mới em sẽ trân trọng nó, em sẽ ko vì lòng kiêu hãnh cao ngút ngàn của mình mà làm người ta tổn thương nữa. Em sẽ chăm chút, nâng niu tình yêu ấy. Sẽ làm cho nó ngọt ngào, lắng đọng… Vân vân và vân vân. Thế rồi khi đã nguôi ngoai tình cũ, tình mới đâm chồi nảy lộc, người ta sẽ vẫn dẫm vào những chấm mốc cũ thôi. Chẳng hạn như thỉnh thoảng lạnh lùng, thơ ơ với yêu thương quan tâm chia sẻ của người ta. Chẳng hạn như giận nhau nhưng cả chàng và nàng sẽ dấm dứ ko ai chịu ai, mặc cho đôi bên cùng vật vã đau khổ vì nhớ đối phương nhưng rồi cứ kệ, xem độ chịu đựng của ai hơn ai… bla bla… đại khái thế.

Rồi lại tự dưng nhớ đến 1 cái entry cũ mà mình đã xóa đi (bởi thấy không còn cần thiết nữa). Dẫu sao, mình đã thấy ám ảnh bới cái câu hỏi trong entry của Cún " Nhiều khi việc phân định đúng sai đâu có ý nghĩa". Kể cũng phải :-)

Có 1 người nói với mình rằng, độc thân như em hóa ra lại là sướng nhất. Bạn bè đứa thì thất tình, đứa thì đơn phương, đứa thì ghen tuông mù quáng… Hồi ôi, ngồi nói chuyện một lát mới biết trên đời này có bao nhiêu loại người thì cũng có bấy nhiêu loại tình, tình già tình trẻ tình trong chốc lát tình dài lê thê.

1h sáng rồi. Thôi mình đi uống cafe và soạn bộ câu hỏi cho môn “Nhân học sinh thái” đây. Vui vẻ kết cái entry này tại đây bằng tản văn mở đầu trong blog bạn Cún:

“Sài Gòn đang đi qua những ngày mật ong vàng rực. Người ta cứ thức dậy và đi ngủ bằng câu chuyện thời tiết. Theo một cái lý nào đó, rằng tình yêu thường đến khi hai người bắt đầu à ơi nhau bằng mấy câu bâng quơ chuyện mưa chuyện nắng. Vậy sau vài ngày liên tục nóng hầm hập, Sài Gòn có bao nhiêu đôi xô vào nhau như anh Chí và chị Nở?”

5 nhận xét:

  1. Mùa hè cũ
    Thực lòng thì đúng là mình đã nghĩ rằng nếu bắt đầu lại thì mình sẽ khác, bởi dần dà mình nhận ra mình không hề dễ dàng lung lay như mình nghĩ, rằng mình có thể yên lòng đi qua những ngày sg chông chênh ....

    Nhưng mình ko nói cho ai biết đâu, mình vốn sĩ diện mà haha =))

    Mùa hè năm nay
    Trang muốn lấy chồng và có em bé quá Thủy ơi =))

    Trả lờiXóa
  2. =))) lấy y, có khi sg sẽ bớt chông chênh hơn nhờ có chồng và em bé đơi :))

    Tau cũng từng nghĩ thế, và nhận ra rằng bây giờ vẫn thế. Ý là ko dễ lung lay như mình nghĩ ấy mà lolz

    Trả lờiXóa
  3. kế hoạch cưới xin với cả nuôi dạy con là tìm hiểu rồi đó, nhưng chưa kiếm ra chồng ;))
    mẹ đi xem bói, nói "duyên xa lắm", huhu ở nơi mô ko biết chơ e chờ mỏi mắt i rồi a ơi :(( =))

    blog hay ri mà ko sang sớm i :D

    Trả lờiXóa
  4. Nâu lắm rồi đó :">. Từ thủa còn thích tự kỉ 1 mình :">. Đây là đoạn mở đầu hồi mới đọc blog mi =))

    ....

    Đâu đó có người từng đã từng nói với em rằng, đến một lúc nào đó, ở một độ tuổi nào đó, người ta sẽ khép mình vào những nơi chốn rất riêng. Cái góc ấy là những khoảng lặng mà ta chỉ sớt chia cho một vài người rất nhỏ ta có thôi. Từng chưa nghĩ có lúc em lại trở nên nhưu thế này. Cái góc này của em chắc anh chỉ vào một lần rồi thôi, bạn em cũng ko sigin, nên thôi thì, xem như em viết cho em đọc. Rồi sẽ tự mình ngẫm về cái khoảng lặng đó. Ngoài kia ồn ào lắm mà, em nhỉ :)...

    Những thứ đang ở quanh em, gần bên em đây này, em đã biết và biết hơn nhiều hơn những gì tự nó đang chuyển động. Với bạn, là nhiều hơn những gì em có thể chia sẻ được. Với anh, sự là im lặng mãi mãi. Với những mối quan hệ khác, là đủ để em ko cảm thấy ko quá cô độc hay nửa vời :). Nhưng sự tĩnh lặng của em, sự trầm mặc đi rất nhiều sau những vấp váp đổi thay, sự lặng lẽ quan sát mà ít khi, hầu như ko bao h em thể hiện ra, hình như, chưa hẳn đã khiến thấy em nhẹ nhõm hay trưởng thành hơn. Giống như bạn sẽ chẳng bao h biết được, em vẫn sigin vào đấy, lặng lẽ quan sát cái chốn riêng của bạn, cái chốn mà ở đó, bạn thỏa lòng nói cho đủ những gì bạn cảm nhận được. Và rằng, em cũng sẽ chẳng đi xa hơn ngoài những gì em cảm thấy đồng điệu với bạn ở nơi kia :)

    Những thứ đã quên hay đã nhớ, với em, rốt cuộc, để làm gì cơ chứ? về những mối quan hệ bạn bè thân thiết em từng có, có đủ để em cảm thấy tiếc nuối về những thứ hoặc cũ hoặc mới hay ko?
    có đủ ko hay ko ?

    Trả lờiXóa
  5. bạn là mình hở :D

    Thủy ơi, đi cafe đi, huhu, nhiều khi thèm đi cafe 2 ng làm 2 việc khác nhau với Thủy quá

    <3<3<3

    Trả lờiXóa