....

....

Trang

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Những ngày cuối năm tệ nhất


Về đến nhà khi mà đầu đau như búa bổ, người lảo đảo đầy mệt mỏi, thế nên dù người đang bám đầy bụi đường thì việc duy nhất mình có thể làm là lấy một viên panadol uống vội và đi nằm. Giấc ngủ chập chờn vì cảm giác bụi bẩn bám quanh người (mình thường có cảm giác như thế những khi mệt quá phải nằm bẹp xuống giường ngủ vội). Giấc ngủ lơ mơ trái giấc, và mình thì cứ rơi xuống, rơi xuống mãi... Tỉnh dậy sau 3 tiếng vẫn thấy đầu đau âm ỉ, dẫu sao mình vẫn dậy, quyết định tắm nước nóng, dọn dẹp một chút rồi sẽ đi ngủ. Những lúc thế này thấy thương mẹ vô cùng, mẹ đau đầu triền miên. Nhớ những khi xoa đầu cho mẹ, xoa cả những giọt nước mắt lẫn vào sợi tóc mai bết bát, đầu thì động đậy ráng nghĩ vài câu hài hước nói cho mẹ quên đau, đại khái như "lông mày của mẹ nhìn rành hay, như kiểu diễn viên chèo tấu tuống hát bội ấy". Thi thoảng thấy mẹ bật cười (chẳng biết có quên đau không). Và nhớ rằng hôm qua gọi về mẹ cũng đang đau, chẳng biết có ai ở bên xoa đầu, lau nước mắt cho không. Chỉ muốn được về nhà về nhà ngay lập tức. Trống trải, trống trải đến vô cùng. Ở mãi cái chỗ cô quạnh này làm gì nữa, Th ơi

Em nói, chị đã ở đó được 4 năm, 4 năm qua chị tự chăm sóc được cho mình thì bây giờ cũng vậy. Phải biết tự chăm sóc mình vì chẳng ai thương mình bằng chính mình đâu. Chị phải biết điều ấy và mạnh mẽ lên. Ừ chị biết điều ấy, biết trong đời có những thời điểm khó khăn tự mình phải vượt qua. Vùng vẫy vượt qua theo đúng nghĩa đen của nó. Như cách chị không để nước mắt rơi cô độc ở nơi này. Như cách chị chơi vơi chẳng biết mình đang theo đuổi cái gì, chờ mong cái gì, sẽ làm được cái gì ở nơi xa lạ này. Sau một ngày với nắng, khói bụi và bon chen chị tự hỏi mình nắm níu cái gì. Có lẽ vì cơ thể ốm đau nên thần trí không tốt, phải không em?

Mình đã im lặng trước những lời em nói, dù nó đúng, đúng lắm. Và mình thì thấy cần vin vào đó để sống cho tốt - sông tốt ở nơi này. Sống tốt theo "lý thuyết" bạn nói, rằng mỗi sáng khi thức dậy để sống thì nhớ phải có cảm xúc và tư duy. Ở đâu thì cũng cần phải như vậy. Đấy là cả một quá trình. Giống như Nhân học. Kiến thức, hiểu và viết, phân tích và tư duy là cả một quá trình. Tư duy ngược xuôi và lật trái nó ra như một cái túi. Dài, dài lắm đấy. Kiến thức không có hình thù, không đem ra đếm được nhưng mà nó lớn lên, lớn lên Ở BÊN TRONG. Và vì thế mà ta cần ở đây, ở đây để đổ đầy kiến thức của chính mình TỪ BÊN TRONG và tập cho mình vượt qua những thời điểm khó khăn đến tận cùng, để không mục ruỗng, héo úa vì đời sống quẩn quanh hay công việc nhàm chán. Bọn tri thức lý thuyết chúng ta cần điều ấy. Cần điều ấy để sống, tồn tại hay để tư duy. Để không viết ra những bài viết chuyên ngành sáo rỗng hằng ngày vẫn đọc rả rả ở khắp nơi. Mình không theo con đường nghiên cứu nhưng điều cần cho đam mê của mình vẫn là viết - viết, viết, sáng tạo và tư duy. Dù là trong ngành quảng cáo, kịch bản hay pr. Đừng để điều đẹp đẽ đó lặng lẽ bạc mầu.

 Phải. Điều đó cần nên mình vẫn phải ở đây, dù có nhiều thứ đang mục ruỗng đi rất nhiều.

Ở đây còn một vài điều con cần, thế nhưng sau rốt chỉ muốn được về vỗ về bên cha mẹ. Quệt nước mắt khi nhớ đến anh trai ở mùa đông lạnh lẽo châu Âu xa xôi "bước tiếp con đường em đã chọn..."

Không khóc ở Sài Gòn
em không khóc
ở chốn xa xăm cuối nơi chân trời
nơi mẹ sinh ra gọi là quê hương
em gọi tên là nhớ thương
người ta gọi là cội nguồn
Sao em lẩm cẩm như một bà già
em sẽ không khóc
không khóc ở Sài gòn
anh ạ
em lớn lên rồi không còn thẹn thùng
em mặc một chiếc áo rộng
em sẽ mua hoa
xếp đặt đồ vật trong nhà
em yêu mọi người
mọi người không khóc
không khóc ở sài Gòn...
Cho dù cách xa